watch sexy videos at nza-vids!
AvatarIwin OnlineKPAH
Bạn đang đọc truyện tại HAYTAI.COMvới thể loại Truyện Tiểu Thuyết, Truyện Tình yêu. Wap Đọc truyện Teen hay nhất! Hãy Giới Thiệu bạn bè nhé.
Home > Đọc Truyện Hay nhất > Trang 11 - Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino
Chia Sẽ Bài Viết

Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino

ngày, ông ấy mới đầu muốn tìm học giả ở Hồng Kông, hơn nữa dùng cậu còn cần phải đi gia hạn Visa. Nhưng ông ấy rất ấn tượng về cậu, mình lại xin ông ấy mỗi ngày, nên đạo diễn đã đồng ý rồi. Hôm nay đạo diễn sẽ nói chuyện với Giáo sư Lưu.”
“Nhưng, nhưng….” Tôi vẫn còn chưa bình tĩnh lại.
“Nhưng, cài gì?”
“Mình không thể tin vào điều đó! Vậy mình phải ở lại bao lâu?” Tôi nghĩ đến vấn đề rất hiện thực này.
“ít nhất hai tháng.”
Tôi lập tức ủ rũ: Hai tháng? Văn Hạo sẽ không đồng ý, anh ấy chắc chắn không đồng ý, anh ấy vốn không muốn để mình đến Hồng Kông.
“Sao vậy? Cậu không muốn sao? Cậu vừa còn nói hy vọng có thể ở lại Hồng Kông lâu hơn, đây là cơ hội tốt. Cậu cũng biết, mỗi bộ phim của đạo diễn Trương đều là tác phẩm quý.”
“Không phải không muốn, chỉ là mình còn phải suy nghĩ kỹ, cậu biết là quyết định này rất phức tạp.”
“Mình thấy chẳng có gì phức tạp. Cậu không lỡ rời xa thầy giáo của cậu, đúng không? Nếu anh ta thực sự yêu cậu sẽ để cậu ở lại. Đây thực sự là cơ hội tốt, Ninh Khả.” Thấy tôi không có phản ứng gì, George lại thành khẩn: ‘Thực ra mình cũng hy vọng cậu có thể ở lại. Giờ mình chưa phải là ngôi sao, chưa có trợ lý, nhưng rất nhiều việc, rất càn có người nhắc nhở.”
Trong lòng tôi rối như tơ vò, chỉ nói: “Cho mình chút thời gian suy nghĩ, thời gian hai tháng không hề ngắn. Mình vẫn cần bàn bạc với ba mẹ. Dù thế nào, ngày mai mới có thể trả lời cậu!”
Cả hai lúc này đều chẳng còn tâm trạng ngắm cảnh, liền đứng dậy về trường. George lần này cũng không ở lại lâu, chỉ nói với tôi: “Nghỉ ngơi đi, hãy suy nghĩ kỹ nhé!” rồi ra về.
Lúc sau, Giáo sư Lưu quả nhiên đến nói với tôi việc này, nói là đạo diễn Trương hy vọng tôi có thể ở lại, làm cố ván văn học cho đoàn phim.
Tôi hỏi ý kiến Giáo sư: “Thầy nghĩ sao ạ ?”
“Đương nhiên là cơ hội tốt hiếm có rồi! Tác phẩm của đạo diễn Trương có tính nghệ thuật rất cao, tương lai đều là tác phẩm tên tuổi trong lịch sử điện ảnh, trò có thể tham gia, có thể nói là mở ra một trang mới trong cuộc đời. Sau khi tốt nghiệp nếu trò có ý phát triển về phương diện điện ảnh thì càng tốt, nếu muốn vào ngành nghề khác, ít nhiều cũng có tác dụng.”
Dừng một lát, Giáo sư lại nói: “Thầy đưa em đến Hồng Kông, lại để em một mình ở đây cũng không yên tâm. Nhưng thanh niên nên nắm bắt cơ hộí, huống hồ giờ thông tin phát triển, có thể liên lạc với người nhà mọi lúc. Ở đây lại có đạo diễn Trương và George chăm sóc em, chắc chắn không sao, chỉ chờ xem em có dũng khí không thôi!”
Tôi hứa với thầy sẽ suy nghĩ kỹ, ngày mai đến phim trường sẽ có câu trả lời. Giáo sư Lưu cũng dặn dò tôi nghỉ ngơi rồi quay về phòng.
Gọi điện cho ba mẹ, họ nói giống hệt Giáo sư Lưu.
Mở máy tính lên mạng, thấy Văn Hạo đang online, tôi nhất thời không dám nhắc đến việc này. Tôi biết tôi chỉ để lộ một chút chí hướng muốn ở lại đều sẽ tổn thương đến anh, anh vẫn ở đó bố trí thật đẹp căn phòng để chờ tôi.
Tôi lật đi lật lại trên giường. Tôi dường như nhìn thấy một bên là tình yêu, một bên là sự nghiệp, thật không biết nên lựa chọn như thế nào.
Sáng dậy, mặt trời chiếu cao, bầu trời trong xanh như một tấm vải satanh.
Ăn bữa sáng xong không lâu, đoàn phim cử xe đến đón thầy trò tôi. Đến cùng với xe còn có biên kịch đã gặp mặt. Giáo sư Lưu giới thiệu với tôi, anh ta là Ngô Tử Hoa, tuy mới 30 tuổi nhưng đã là biên kịch của nhiều bộ phim, đều nhận được nhiều giải thưởng trong ngoài nước.
Nghe tôi gọi là: “Ngài Ngô”, anh ta liền khiêm tốn nói “Không dám, không dám, đạo diễn gọi tôi là Tiểu Ngô, giờ cả đoàn già hay trẻ đều gọi tôi là Tiểu Ngô. Hai người cũng gọi tôi như vậy nhé, nghe rất trẻ.”
Sau đó lại nói: “Ngoại cảnh chúng tôi đã quay được khá ổn rồi, thời gian còn lại quay nội cảnh, thuê một biệt thự ở lưng chừng núi. Căn nhà đó vốn có rất nhiều lịch sử, chúng tôi lại bài trí rất tinh tế, nhưng có phù hợp với nguyên tác không thì mời Giáo sư Lưu và Ninh Khả kiểm định giúp.”
Nói xong xe chạy qua thành phố, chỉ thấy khắp nơi trên đường đều là dòng người hối hả, nam mặc quần dài áo sơ mi, giầy da bóng loáng, tóc gọn gàng. Nữ thì trang điểm tinh tế, giầy cao gót.
Ngô Tử Hoa nói: “Các thành phố lớn trên thế giới tôi đều đi qua, Hồng Kông vẫn là thích hợp nhất với bốn chữ “Tích cực tiến thủ”.
Nghĩ cũng phải, nếu không Trương Ái Linh cũng không so sánh nó với Thượng Hải.
Xe lên lưng chừng núi, lại rẽ sang một đường xe riêng rất dài. Quái lạ, ở Hồng Kông tấc đất tấc vàng, con đường này thật là hiếm có. Xe chạy gần một phút mới thấy một biệt thự kiểu Trung Quốc cổ xưa, hoành tráng, nằm cao cao ở cuối đường.
Chúng tôi xuống xe, bước vào. Vào cửa sắt là một thảm cỏ đáng yêu được cắt tỉa rất đều, cổng là cửa gỗ kim điêu khắc hoa mới được sơn lại, mang khí chất phú quý nhẹ nhàng.
Khi chúng tôi bước vào trong, trong phòng khách rộng và sang trọng, một bên là cảnh tượng hoa lệ, một bên là người và thiết bị quay. Lúc này đang quay cảnh Cát Vi Long lần đầu tiên cầu kiến cô.
Chúng tôi đứng yên lặng ở đó, chỉ nghe thấy đạo diễn Trương hô: “Cắt, nghỉ ngơi nửa -tiếng”. Trong lúc mọi người reo hò, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt nữ vai chính Hàn Vũ Băng, cô đã lướt qua, không thấy bóng dáng nữa.
Đạo diễn Trương đến đón thầy trò tôi.
George cũng không biết từ đâu xông ra, vỗ mạnh vai tôi ở phía sau.
Sau đó, đạo diễn Trương dẫn thầy trò tôi lên tầng, đi tham quan phim trường.
Điện ảnh thật là trò chơi kỳ diệu.
Phim trường là nơi đan xen giữa mộng ảo và chân thực, bên cạnh cảnh tượng cổ điển hoa lệ, là những đường máy quay, còn có đèn, máy chiếu. Trong ống kính là nam thanh nữ tú trong những trang phục đẹp, nắm quyền sinh sát đối với ống kính lại lànhững người không chải chuốt, chân thực. Điện ảnh như giấc mộng ngọt ngào được những nhà điện ảnh tạo nên, họ nỗ lực thể hiển những giấc mộng này tói khán giả, mang đến hưởng thụ và suy ngẫm có ý nghĩa.
Giáo sư Lưu hết lời khen cách bài trí, liên tục khen đạo diễn Trương rất chi tiết.
Đạo diễn Trương khiêm tốn lắc đầu, sau đó lại hỏi tôi “Giáo sư Lưu truyền đạt ý của tôi rồi chứ? Cô thấy sao? Đoàn làm phim đang thiếu hiền tài, thù lao thì cô có thể yên tâm, sẽ cao hơn cùng ngành! Thực ra tôi cũng có chút lo lắng. Bộ phim này tôi đã lên kế hoạch trong nhiều năm, nó có thành công không, chúng ta không thể đoán trước, tuy tất cả mọi người đều cố gắng, giờ chỉ có thể chờ xem biểu hiện của người mới. Ninh Khả, cô nghiên cứu Trương Ái Linh, lại là hạn cùng tuổi vói George, tôi hy vọng cô có thể dùng những ngôn ngữ của người trẻ tuổi truyền đạt cho cậu ta nhiều hơn ve bộ phim này, nếu trong quá trình quay có thể kịp thời nhắc nhở, tạo cảm hứng cho cậu ta càng tốt.
Tôi trầm ngâm vài giây, trong phút chốc không biết có diều gì đó thúc giục tôi thốt ra: “Cảm ơn đạo diễn Trương cho tôi cơ hội này, sau này mong đạo diễn quan tâm và chỉ bảo nhiều hơn!”
Mọi người đều vỗ tay, George vui đến nỗi liên mồm huýt sáo.
Đạo diễn Trương lại nói: “Chúng tôi còn phải quay ử Mồng Kông hai tháng, sau đó ra phim và tuyên truyền và quảng bá sẽ hoàn thành ở Bắc Kinh, nếu việc học không bận thì cô hãy kiên trì cho đến khi bộ phim được trình chiếu mới thôi nhé! Tin ở tôi, không có việc gì khiến mình mãn nguyện hơn là việc thấy bộ phim mình tham gia ra đời đâu!”
Tôi nhìn Giáo sư Lưu, Giáo sư an ủi tôi: “Em yên tâm, dù sao học kỳ sau trường cũng sẽ sắp xếp cho các em thực tập, em bắt đầu từ bây giờ nhé!”
“Chúng tôi sẽ có người làm Visa cho cô. Cả đoàn giờ đều ở khách sạn lưng chừng núi, hôm nay cô chuyển đến hay đợi Giáo sư Lưu rời khỏi Hồng Kông mới chuyển?” Đạo diễn hỏi.
“Hai ngày nữa chuyển, ban ngày tôi đi xe lên, sau khi quay xong tôi muốn cùng Giáo sư Lưu thưởng thức món ăn Hồng Kông.” Tôi cười.
“Ha ha, đúng vậy, thầy trò tôi lần này đến Hồng Kông, tâm nguyện lớn nhất chính là thỏa mãn cái miệng!”
Sau khi hàn huyên xong, đạo diễn Trương chính thức đưa kịch bản vào tay tôi, nhắc tôi hôm nay quay về đọc trước một lần, ngày mai chính thức bắt tay vào công việc. Tôi nhận lấy kịch bản, trong lòng vừa mừng vừa lo, tôi nên nói với Văn Hạo thế nào đây? Sau hai tháng mới gặp mặt, anh có chấp nhận không?
Hôm đó chúng tôi ở lại biệt thự cho đến khi đoàn phim quay xong, đạo diễn và Giáo sư trao đổi rất nhiều ý kiến. Còn tôi cuối cùng cũng nhìn thấy ngôi sao Hàn Vũ Băng như ý nguyện! Bản thân cô ấy lạnh băng như cái tên, ngoài đạo diễn nhắc cô khi diễn, cô ta mới gật gật đầu hay nhắc khẽ vài vấn đề, ngoài ra chỉ là chỉ đạo trợ lý vài việc đơn giản như uống nước, trang điểm lại.
Nhưng sự lạnh lùng này dường như không làm giảm bót sự xinh đẹp nơi cô, dù trang điểm có đậm cũng không thể che lấp nét đẹp trời sinh, khiến mọi người phải trầm trồ. Để lên hình thon thả, thân hình của cô còn gầy mỏng hơn người bình thường, cánh tay và đùi nhỏ đến nỗi gió có thể thổi bay.
Tôi nghĩ thầm: Đẹp thì đủ đẹp, nhưng Cát Vi Long dưới ngòi bút của Trương Ái Linh dường như không có khí chất lạnh lùng kiêu ngạo như vậy, cô ấy ít nhất vẫn nên có chút nhân nhượng cầu toàn và nóng lòng muốn thử mói đúng
Sự thực chứng minh một khi ống kinh ngắm thẳng Hàn Vũ Băng, toàn bộ con người cô như biến thành con người khác, thần tình lạnh lùng mất tích không dấu vết giống như giọt nước nhỏ xuống sa mạc. Cô cô độc đứng trong biệt thự xa hoa của bà cô, đối diện với người thân đã ở tuổi trung niên nhưng bất chấp tuổi già, như giữa hai người xa lạ, cô rụt rè như một trái táo xanh, e sợ trong bộ dạng thấp hèn cầu xin đối phương. Tôi nghĩ thầm Hàn Vũ Băng có thành công ngày hôm nay quả không phải ngẫu nhiên, kỹ năng diễn rất tuyệt vời. Đạo diễn Trương và Giáo sư Lưu nhìn nhau gật đầu, cũng khen ngợi kỹ năng diễn của Hàn Vũ Băng.
Sau khi quay xong chúng tôi cùng ăn cơm với hầu hết với nhân viên của đoàn phim, đương nhiên ngoài Hàn Vũ Băng,
Sau bữa cơm George nhất quyết theo xe tiễn tôi và Giáo sư về Đại học Hồng Kông. Tôi khẽ nói với cậu ta: “Còn có hai tháng bên nhau, cậu mau về khách sạn nghỉ ngơi đi!”
Nghe vậy cậu ta mới thôi không đòi theo.
Trên xe Giáo sư Lưu nói: “George Trần rất cừ, thông minh chăm chỉ, lại không ngang ngược như người khác, rất có giáo dưỡng. Có cậu ấy rồi, để lại em ở Hồng Kông thầy cũng yên tâm hơn.”
Tôi hiểu ra ẩn ý trong lời nói của thầy, nhưng cũng không biết nên phân biệt thế nào.
Về phòng nhanh chóng bật máy tính, Văn Hạo đã online đợi tôi lâu rồi, thấy tôi anh gửi nhanh tin nhắn: “Ngày kia là về rồi, chơi đủ chưa vậy? Muốn ăn gì? Sáng mai anh đi mua!”
Trong lòng tôi đột nhiên thấy áy náy, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể đáp lại một câu: “Xin lỗi.”
“Cái gì?”
Tôi nghĩ dù thế nào đều phải nói, thà rằng nói sớm với anh nên liền trả lời: “Em sẽ vào đoàn làm phim “Trần Hương Tiêu” làm cố vấn văn học, còn phải ở Hồng Kông hai tháng nữa mới có thể về Trường Đại học w.
Ấn phím gửi tin nhắn đi, tôi thấp thỏm không yên đợi chờ hồi âm.
Thấy đầu kia hồi lâu không phản ứng, tôi tiếp tục gõ “Thật xin lỗi! Nhưng đây là một cơ hội tốt, em không muốn bỏ lỡ!”
“Vậy em không sợ bỏ iỡ anh sao?”
“Em sợ, rất sợ. Do đó mong anh khích lệ em!”
“Mặc cho số phận vậy!” Nói xong, Văn Hạo không thèm chào đã offline.
Tôi vội nhấc điện thoại gọi vào di động cho anh. Chuông kêu hồi lâu nhưng không ai bắt máy.
Bình tĩnh lại, tôi biết kết quả sẽ như vậy. Nhưng không biết tại sao biết rõ anh sẽ tức giận nhưng phút đưa ra quyết định đó, tôi vẫn lựa chọn nắm bắt cơ hội
Sáng ngày hôm sau, tôi bắt xe đến biệt thự lưng chừng núi
Đã lựa chọn thì dù có buồn cũng vô ích, thà rằng làm tốt việc trước mắt. Tôi biết rõ cơ hội này không dễ dàng đến với tôi, nếu không có sự giới thiệu của Giáo sư Lưu và George Trần, công việc tuyệt vời này căn bản không đến lượt tôi. Bản thân tôi cũng hy sinh không ít vì nó, càng cần trân trọng hơn mới đúng. Do đó, tối qua tôi đã đọc kỹ kịch bản từ đầu đến cuối hai lần, đưa ra nhiều ý kiến sửa đổi chi tiết ở nhiều chỗ, ghi rõ cả lý do sang bên cạnh, đến tận 3h sáng mới lên giường ngủ.
Biên kịch Ngô vừa đến, tôi liền lật phần sẽ quay ngày hôm nay ra hỏi ý kiến anh.
Đồng thời đưa ra một số góp ý. Sau đó tôi lại chủ động pha cà phê cho George, khích lệ cậu: “Hôm nay cậu phải diễn không ít, cần duy trì tinh lực dồi dào mới được. Bắt đầu từ giờ coi mình là trợ lý riêng của cậu, có yêu cầu gì mau nói ra!”
“Mình yêu cầu một cái ôm.” Ánh mắt cậu ta ánh lên.
Tôi hào phóng cho cậu ta một cái ôm, nói: “Đây là cái ôm khích lệ, quay xong còn ôm thưởng! Quay thật tốt, tiền của mình tùy thuộc vào cậu!”
Nhân viên làm việc bên cạnh đều cười.
Nói là cố vấn văn học, vì tôi luôn muốn học được nhiều thứ từ việc đó, nên luôn cố gắng, ở đâu thiếu người tỏi sẽ có mặt ở đó, việc gì không biểt sẽ hỏi. Trong lúc nghỉ pha cho mỗi người một cốc cà phê, George được đằng chân lân đằng đầu bắt tôi bóp vai… Tóm lại, tôi đáp ứng mọi yêu cầu. Hết một ngày toàn thân mệt mỏi nhưng lại thu hoạch được rất nhiều, quen với tất cả mọi người trong đoàn phim, cũng coi như đã hòa nhập vào đoàn đội.
Tối về phòng, đang bận gọi điện cho người nhà thì giáo sư Lưu đến tìm: “Ninh Khả, thầy đáp chuyến bay sáng mai quay về trường. Đối với bộ phim này, thầy còn có vài ý kiến riêng. Hôm qua đạo diễn Trương hỏi thầy cũng chưa nói, đều viết lên tờ giấy này, em theo đó để kiến nghị, mọi người tự nhiên sẽ nhìn em với con mắt khác.” Nói xong thầy cho tôi tờ giấy, bên trên kín chữ.
Tôi cảm động rơi lệ, liên mồm cảm ơn thầy.
Giáo sư lại nói: “Con gái một mình ở bên ngoài, gặp chuyện tủi thân cũng đừng để trong lòng, gọi điện cho thầy khi nào muốn, công việc gặp vấn đề gì cũng có thể gọi hỏi thầy.”
Tôi gật đầu.
Trước khi cáo biệt, Giáo sư đặt trên bàn một tập tiền, nói thản nhiên: “Khi đến thầy đổi ít tiền, chưa đùng hết, để lại cho em dùng!”
Tôi từ chối không nhận.
Thầy lại xị mặt: “Ngoan nào, không phải thầy tặng không em, thầy vẫn chưa giàu đến mức đó! Chỉ là cho em mượn, có lương rồi nhớ trả lại thầy! Một mình em ở nơi xa, trong tay không có tiền làm gì cũng không tiện, cầm lấy đi.”
Tôi không thiếu tiền nhưng tấm lòng của thầy khiến tôi cảm động, chỉ còn cách giữ lạỉ. Đột nhiên nhớ ra, quay người tìm cà vạt đã mua tặng cho thầy, sắp quà đã mua tặng người khác vào túi rồi nói: “Đây là quà em mua cho bạn học, thầy giúp em mang về cho Hàn Văn Hinh được không ạ!”
“Được, vậy em ngủ sớm đi, sáng mai phải chuyển đến khách sạn trên núi rồi, nhớ sắp sẵn hành lý!” Giáo sư nói xong, bước ra.
Mở máy tính lên mạng, Văn Hạo vẫn không online, Hàn Văn Hinh vẫn trên QQ đợi tôi. Tôi nói với cô ấy mình sẽ ở lại Hồng Kông hai tháng và nói quà của cô ấy đã nhờ thầy Lưu mang về, ngày mai đến nhận. Hàn Văn Hinh lại lo lắng cho tương lai của tôi và Văn Hạo, cuối cùng khuyên tôi nhất định phải gọi cho Văn Hạo, nói chuyện để hiểu nhau.
Tôi lần nữa gọi cho Văn Hạo, vẫn chuông reo hồi lâu không ai nhấc máy – xem ra anh thực sự rất, rất tức tôi.
Sáng hôm sau tôi tiễn Giáo sư lên taxi. Thầy lại dặn dò tôi, nói dù có điều gì không thuận ý thì gọi cho thầy. Sau đó George lái xe xuống đón tôi.”
“Cậu còn giống trợ lý riêng hơn cả tôi, biết quan tâm như vậy.” Tôi trêu,
“Ở phim trường cậu là trợ lý của mình. Không ở phim trường mình là trợ lý của cậu! Cần là có, không cần cũng có!” Cậu ta cười hihi.
Hai chúng tôi cho hành lý lên xe, làm thủ tục trả phòng. Sau đó lái xe về khách sạn trên núi, làm thù tục nhận phòng. Phòng của tôi đối diện của George, cậu ta vội vàng, “vốn cậu và mình không ở cùng một tầng, mình phải gạ gẫm người phụ trách ánh sáng ở phòng đối diện mãi, anh ta mới đồng ý nhường phòng đấy, ha ha.”
Phòng ở đây trông rộng hơn ở Đại học Hồng Kông, vật dụng, đồ dùng cũng đầy đủ hơn.
Kéo rèm cửa nhìn ra xa, một rừng cây xanh trông thật dễ chịu.
Sắp xếp xong hành lý, George kéo tôi đi tham quan phòng cậu ta. Cách bố trí ở đây không có gì khác phòng tôi, chỉ là ngoại cảnh bên ngoài có thể nhìn thấy vịnhVictoria, Hồng Kông trong ánh mặt trời buổi sớm hừng hực sức sống, trong khung cảnh này tôi cảm giác dịch máu dưới da đều dôi dào sức sống hơn bình thường.
“Chà, đúng là ngôi sao lớn, được ở phòng có thể ngắm cảnh biển!” Tôi giả bộ tủi thân.
George nhún nhún vai: “Đã là gì. Hàn Vũ Băng ở phòng dành cho nguyên thủy quốc gia! Cả đoàn chỉ có cô ấy được đãi ngộ đặc biệt”
(Bạn đang đọc truyện tại PhuThoBay.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Tôi liền an ủi: “Đợi cậu phấn đầu vài năm rồi sẽ được như cô ấy, thành ngôi sao quốc tế, đến lúc đó cũng được ở phòng dành cho các nguyên thủ quốc gia! Ai sợ ai chứ.”
“Hiếm lắm!” Nói xong cậu kéo tôi đi ăn sáng.
Từ ngày hôm nay tôi mới coi như chính thức ra nhập đoàn phim “Trần Hương Tiêu.”
Lâu dần, tôi dần dần phát hiện trong đoàn phim có thể nói là Ngọa Hổ Tàng Long, mọi người đều rất xuất sắc. Có người nhận vô số giải thưởng, có người có lý lịch xuất sắc, nhưng phần lớn họ đều dễ gần, hiếm có người ngạo mạn, cộng với đạo diễn Trương vốn là người hài hước, cả đoàn luôn cười vui, mọi người rất quan tâm đến tôi.
Đương nhiên ngoại trừ Hàn Vũ Băng.
Mấy ngày nay dưới sự quan sát của tôi thì đại mỹ nhân Hàn cũng không kiêu ngạo ta đây, khó để chiều theo như báo chí nói, ngược lại cô ấy rất yêu nghề, chỉ cần đạo diễn không hài lòng dù có mệt mấy cô cũng cố gắng diễn lại. Cô chỉ không hòa đồng, khi quay, ngồi xe riêng của trợ lý, chuẩn giờ đến chỗ quay; xong lại lập tức biến mất không dấu vết; ở phim trường không nói nửa câu với mọi người.
Tôi vào đoàn phim gần một tháng, vẫn chưa có cơ hội nói một câu với cô ấy.
Đêm đó, gió bão nhiệt đới kéo đến Hồng Kông, trên trời bắt đầu mưa, mưa không nhỏ, kéo dài đến tận trời sáng vẫn chưa tạnh. Vì không quay ngoại cảnh nên không ảnh hưởng đến đoàn phim, mọi ngưỡi vẫn làm việc như bình thường. Hàn Vũ Băng luôn đúng giờ mà hôm nay mãi không đến phòng trang điểm, đạo diễn Trương đành cho quay phân đoạn của người khác, vừa bảo tôi đến phòng cô ta xem sao, rốt cuộc là có chuyện gì.
Tôi vào thang máy lên tầng cao nhất của khách sạn, đi về phòng dành cho các nguyên thủy quốc gia ở cuối hành lang, cửa khép hờ, đẩy nhẹ là mở ra tôi nghĩ có chuyện không hay nên vội vàng bước vào, chỉ thấy Hàn Vũ Băng ngã trên thảm, không cử động.
Lật lại nhìn, tôi biết cô ấy bị ngất, liền ôm dậy. Người cô lạnh như băng, vóc dáng lm7 cao hơn hẳn tôi, ôm trong tay lại rất nhẹ. Tôi đặt cô ta nằm lên giường, kéo chăn đắp, đến nhà vệ sinh lấy khăn nóng thấm ướt, đắp nhẹ lên trán.
Hồi lâu cô mới từ từ mở mắt, tôi vội rót nước nóng cho cô.
Cô uống một chút, nhìn tôi nói: “Thật không may, trợ lý của tôi hôm nay xin nghỉ, thật cảm ơn cô!”
Tôi lắc đầu ra hiệu đừng khách khí. Thấy cô ta vùng dậy khỏi giường, tôi vội nói: “Nếu khó chịu thì nghỉ ngơi một ngày đi, tôi đi xin phép đạo diễn giúp cô.”“Không cần, không cần, bộ phim này đang quay gấp, không thể bỏ lỡ thời gia
<<1 ... 910111213 ... 20>>
- Bạn đang xem

Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino

trên ĐọcTruyệnKo.SexTgem.Com
Viết Bình Luận
Tag:
,
Bạn Đã Xem Chưa?
Truyện Teen - Đại Tỷ Đi Học Full Chap
Truyện Tiểu Thuyết - Tình yêu Cappuccino
Đọc Truyện - Bản Chất Của Hót Girl
Truyện Teen Hay - Yêu Cháu Gái Hiệu Trưởng
Truyện Teen - Nhật Ký Tán Gái Của Thằng Nghiện Game
• LIÊN HỆ ADMIN WAP
Email: TheMen ™ [Gửi SMS]
ĐỌC TRUYỆN HAY
C-STAT

Đọc Truyện,Wap Đọc Truyện,Đọc truyện tiểu thuyết,Truyện tình yêu,Truyện tiểu thuyết hay,Truyện tình cảmWap đọc truyện tình yêu tình cảm, Đọc truyện Tình cảm