Chia Sẽ Bài Viết Đọc Truyện Hay - Đến Đây nào Vợ
t nhìn Minh Vũ. Sau đó nhanh chóng mở cách cổng sắt. Họ cònvợ còn con, chắc chắn chưa muốn chết ngay lúc này.
- Đông Nhi!!! Em ở đâu?!!
Minh Vũ cất tiếng gọi. Vừa ngay lúc ấy thì cái bóng dáng nhỏ bé của Đông Nhi đập vào mắt anh. Cô đang từ trên mấy bậc cầu thang bước xuống. Gương mặt hốc hác khiến anh chút nữa đã không nhận ra. Mới chỉ hai ngày mà anh thấy cô ốm đi nhiều quá!. Muốn chạy đến bên cô nhưng bóng dáng của Minh Quân lại khiến anh ngừng lại.
- Minh Vũ... - Đông Nhi cô cũng đã nhìn thấy Minh Vũ. Cô nhanh chóng chạy xuống hết mấy bậc cầu thang. Chạy lại gần anh rồi ôm chầm lấy, nước mắt cũng theo đó mà ùa về.
- Em.... không sao chứ? - Minh Vũ anh có hơi ngỡ ngàng. Minh Quân không bắt cô ấy nữa sao?
Đông Nhi ngương ngùng buông Minh Vũ ra. Sau đó lắc đầu nhè nhẹ vài cái. Hình ảnh của Minh Quân lại đập vào đáy giác mạc của cô khi anh đang bước đến gần. Sự sợ hãi khiến cô thụt lùi về sau, nép người mình vào người Minh Vũ.
- Xin lỗi...
- Anh đưa em về!! - Bỏ mặc lời xin lỗi của Minh Quân, Minh Vũ ôm lấy eo Đông Nhi rồi bước đi. Anh cũng tránh cả ánh mắt của Minh Quân đang nhìn mình.
Không phải là anh đang giận Minh Quân. Mà chỉ là anh không biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì. Nhìn vào mắt Minh Quân anh chỉ thấy sự ngượng ngập, hối lỗi. Anh... không đủ can đảm để có thể xem Minh Quân là một người em như ngày xưa nữa...
______
P/s: mọi người có muốn MV giết chết MQ không nhở??? keke
Chap 14:
- Minh Quân.... đã làm gì em? - Khuôn âm cất lên, trầm và lạnh lẽo. Minh Vũ ngồi xuống chiếc giường trong căn phòng có hai màu chủ đạo là trắng và đen. Anh chống hai tay lên giường, gương mặt lại bần thần nhìn chăm chăm xuống dưới sàn nhà. Thật sự anh đang bị rối bởi mớ cảm xúc hỗn tạp trong lòng mình.
- Anh ấy chẳng làm gì em cả! Minh Vũ... - Đông Nhi vừa mới từ phòng tắm bước ra đã bị Minh Vũ chặn hỏi. Đôi bàn tay đang lau mấy lọn tóc còn ướt phải khựng lại. Cô nhẹ nhàng lên tiếng, rồi lặng lẽ cuối gằm mặt xuống.
- Thật không? - Lần này Minh Vũ mới ngước mặt nhìn cô. Đôi đồng tử màu hổ phách tượng trưng cho một loài hổ báo hùng vĩ đang nhìn Đông Nhi chằm chằm vẻ nghi hoặc. Minh Vũ anh cũng muốn tin, nhưng điều gì đó khiến anh không thể.
- Là thật!! Minh Vũ, anh phải tin em!! - Đông Nhi khụy xuống dưới chân Minh Vũ. Cô nắm lấy bàn tay anh lay lay mạnh. Cô không thể để cho Minh Vũ hiểu lầm cô mãi được. Cô không muốn.
- Vậy tại sao Minh Quân lại để em đi dễ dàng như thế? - Gương mặt điển trai, kiêu ngạo của Minh Vũ vẫn lạnh như băng, khiến Đông Nhi cô khẽ rùng mình. Đôi môi Minh Vũ nở nụ cười buồn.
Sự việc lần này dường như đã xé nát cả thân xác lẫn tâm hồn của Minh Vũ. Đến mức ngay lúc này đây, Đông Nhi đang phải quỳ dưới chân anh, anh cũng chẳng hề động lòng. Bảo vệ một đứa con gái bé nhỏ mà anh cũng làm không xong thì anh còn làm được trò trống gì nữa.
Sự lạnh lùng đến vô cảm của Minh Vũ khiến Đông Nhi có hơi hụt hẫng, nước mắt giàn giụa nhưng vẫn kiên quyết nắm chặt lấy tay Minh Vũ.
- Em không biết, nhưng lúc em nói.... em yêu anh. Anh ấy không làm gì em nữa!
- Nói dối tốt lắm cô bé! - Minh Vũ kéo tay Đông Nhi để cho cô đứng dậy. Anh hơi nhướn người, anh muốn chạm vào bờ môi mỏng màu cánh hoa đào ấy. Nhưng điều gì đó khiến anh khựng lại. Chỉ còn một chút nữa thôi, môi anh sẽ chạm vào môi Đông Nhi nhưng anh không thể. Chưng hửng lại vài giây. Minh Vũ quay mặt đi nhằm tránh ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh bước ra khỏi phòng trước khi chốt lại câu cuối. - Chắc em mệt rồi! Ngủ đi!!
Đó là nụ hôn lạnh lùng nhất từ trước đến nay.
Nước mắt Đông Nhi vẫn cứ rơi. Cô không làm chủ được nước mắt của chính mình nữa. Cô ngã người ra chiếc giường êm, cái thứ nước mặn đắng nư xát muối vào lòng cô, nó vẫn không chịu ngừng. Đông Nhi chỉ thều thào được vài chữ khi Minh Vũ bước ra khỏi phòng. Một câu nói, nói cho chính mình nghe thì đúng hơn:
- Em yêu anh... em không hề nói dối!
....
- Vào lớp đi! - Cũng như mọi lần. Minh Vũ vẫn đưa Đông Nhi đến tận lớp, đứng nhìn theo dáng cô cho đến khi cô ngồi ổn định vào chỗ, anh mới quay về lớp mình.
Nhưng... sự ngượng ngập sau ngày hôm ấy đến nay vẫn còn. Minh Vũ lại trở về với con người lạnh lùng, bất cần vốn có của mình. Vẫn lao đầu vào các cuộc truy lùng, đổ máu trong thế giới ngầm. Đông Nhi vẫn là con bé ương bướng, ngốc nghếch ngày nào. Chỉ là... vết thương và cái bóng của chính mình quá lớn. Khiến bức tường vô hình ngăn cách cả hai ngày càng xa hơn.
- Đông Nhi! Bạn với Minh Vũ có chuyện gì à? - Cô nữ sinh ngồi ngay bên cạnh Đông Nhi quay người sang hỏi.
- Không... không có chuyện gì cả! - Đông Nhi quả thật rất khó chịu khi bị mọi người thường xuyên nhắc đến vấn đề này. Mấy ngày hôm nay ai gặp cô cũng hỏi những câu thuộc về riêng tư, khiến cô nhăn mặt tỏ vẻ bực bội.
- Nhưng sao tôi thấy Minh Vũ đối xử với bạn không giống trước! Đừng nói hai người sắp ly hôn nhé!
- Im ngay!!! Tôi cấm cậu nhắc đến chuyện này nữa đấy!! - Đập mạnh bàn tay xuống chiếc bàn khiến các học viên khác trong lớp giật mình quay lại. Cũng khiến cho bàn tay cô đỏ ửng lên, đau rát. Nhưng chính sự tức giận trong cô làm nó chăng xi nhê gì. Đông Nhi quát xối xả vào mặt cô học viên ''hàng xóm'' của mình. Như núi lửa được dịp phung trào, nước mắt cô cũng tràn ra. Đông Nhi nhanh chân chạy ra khỏi lớp, trước khi các học viên khác kịp nhìn thấy những giọt nước mắt trên gương mặt mỹ miều của ''hotgirl''.
Bước chân vô thức cứ chạy mãi. Nó dừng lại ở một bãi đất trống sau trường. Ngạt ngào cả mùi hương của hoa hồng. Đông Nhi bần thần bước đi trên con đường được rãi đầy sỏi đá màu trắng. Khiến nó gây nên tiếng động từ mỗi bước chân của cô. Đông Nhi ngồi xuống chiếc ghế đá đặt dọc theo lối đi. Hít mạnh một hơi thật sâu, cố gắng tìm kiếm chút hương thơm từ khu vườn này.
Hoa hồng được trồng ngay hàng thẳng lối. Đung đưa theo mỗi lần có cơn gió đi ngang qua. Một vài nơi được dùng hoa hồng để kết thành những mái vòm. Y hệt như chốn thần tiên trong mấy bộ truyện cổ tích cô thường được nghe vào mỗi tối trước khi đi ngủ.
- Làm gì ở đây vậy hả? - Một tiếng nói vang lên. Đánh thức Đông Nhi đang mê muội trong đám vườn hồng này, đưa cô trở về thực tại.
- Còn anh làm gì ở đây! - Hơi giật mình vì Khánh Đăng, kẻ thù không đội trời chung với Minh Vũ chồng cô đang đứng trước mặt mình. Đông Nhi ngước mặt sang chỗ khác, kênh kiệu hỏi lại.
- Nơi này đâu có cấm tôi vào! - Khánh Đăng nhếch khóe môi. Anh thấy cô ngồi bần thần dưới khu vườn này qua ô cửa sổ trong lớp anh. Cảm thấy thú vị khi tiếp xúc với cô gái này. Điều đó khiến anh từ trên lớp, băng qua ba tầng cầu thang để xuống đây, gặp cô. Bàn tay anh bất giác đưa lên, muốn chạm vào mái tóc màu hạt dẻ ấy.
- Vậy thì nó cũng đâu có cấm tôi! Việc gì anh phải xen vào!
- Giỏi lắm vợ à!! - ''Vợ?!''. Một giọng nói trầm khác vang lên. Cũng đang bước đến gần Đông Nhi và Khánh Đăng. Sau cái vòm hoa được kết bằng hoa hồng, hiện ra Minh Vũ với đôi môi đang nhoẻn miệng cười. Anh quay hẳn người sang Khánh Đăng, hất mặt - Cậu đang làm gì vợ tôi vậy?
- Tại sao những lúc tôi gặp Đông Nhi, cậu đều xuất hiện đúng lúc vậy? - Khánh Đăng cũng ngang ngạnh không kém. Anh cau mày tỏ vẻ khó chịu với Minh Vũ.
- Trùng hợp thôi... - Minh Vũ nở nụ cười ma mị. Nhưng khi anh đang đứng giữa khu vườn đầy hoa hồng này, nụ cười ấy còn đẹp hơn cả đẹp. Chắc chắn những đôi mắt đang do thám trên lớp kia đã sướng rơn lên hết cả rồi. - ... Hoặc có thể, ông trời có mắt. Chắc cậu đang định làm gì đó với vợ tôi, nên ông trời mới cho tôi xuống đây!
- Nên nhớ, cậu không phải là thiên thần, cậu chỉ là một ác quỷ không hơn không kém! - Nhếch đôi môi lên, Khánh Đăng bật ra câu nói như dao găm. Anh gằng từng chữ, cố gắng để nó đáng sợ hơn.
- Vậy cậu không sợ khi đứng trước ác quỷ à? Sao không biến khỏi đây trước khi cậu tan xác! - Minh Vũ rít lên với thanh đáng sợ. Nhưng nụ cười vẫn còn ngự trị trên đôi môi. Là nụ cười thách thức. Đôi mắt màu hổ phách của anh nhìn hơi chếch về phía sau lưng của Khánh Đăng. - ... Nhìn xem!
Khánh Đăng theo phản xạ nhìn theo hướng đôi mắt của Minh Vũ đang nhìn. Trước mắt anh hiện ra là hai tên to con, bặm trợn mặc vest đen từ đầu tới chân. Đang từ từ tiến về phía ba người họ.
- Tôi thách cậu có thể đứng đây trong vòng ba giây! Họ sẽ có thưởng nếu giết được cậu đấy! - Minh Vũ tiếp tục đàn áp đối phương bằng nụ cười chết người. Ác quỷ trong con người anh đang dần bộc lộ ra ngoài. Thanh âm rít lên như bão tố khiến người khác lao đao, quay cuồng rồi tự... đâm đầu mà chết ngắt.
- Đồ khốn!! - Khánh Đăng cắn nhẹ môi. Ném cho Minh Vũ một cái nhìn sắc bén rồi quay lưng lại bước đi ra khỏi khu vườn. Dù sao... anh cũng không ngu ngốc đến nỗi mà lựa chọn cách chết trong lúc này. Vì anh biết rõ, lực lượng của Minh Vũ tài cán đến đâu. Một thủ lĩnh giỏi, tất nhiên những tên cận vệ khác cũng sẽ giỏi theo.
- Đừng đi đâu một mình nữa, biết chưa? - Đôi đồng tử màu hổ phách vẫn còn nhìn theo bóng dáng của Khánh Đăng cho đến khi nó mất hút. Anh nói nhưng không nhìn Đông Nhi. Khuôn giọng đã nhẹ nhàng hơn lúc nãy nhiều.
- Sao... anh biết tôi ở đây?
- Anh sang lớp tìm em nhưng không thấy! Nghe họ nói... em đã khóc rồi chạy ra khỏi lớp... - Minh Vũ nheo đôi mắt tuyệt mỹ nhìn Đông Nhi. Quả thật như những gì anh nghe thấy được, trên đôi gò má kia, còn nguyên dấu vết của nước mắt đọng lại. Anh lại thấy xót, điều gì khiến cho Đông Nhi như thế? - ... Sao em khóc?
- Minh Vũ.... anh cưới tôi là do gia đình ép buộc thôi, đúng chứ? - Trọng tâm của câu hỏi bị lệch đi hướng khác. Đông Nhi hạ giọng hỏi ngược lại Minh Vũ. Câu hỏi hết sức nhẹ nhàng, nhưng để thốt ra được câu hỏi ấy, cô đã phải dằn vặt, đấu tranh tư tưởng trong chính con người mình.
Không như thuở bé, mỗi lần cô phân vân diều gì đó, cô lại đi tìm hoa rồi ngắt đi từng cánh một. Miệng lại lẩm bẩm: ''có, không'' theo từng cánh hoa. Nhưng bây giờ, cô đã là một thiếu nữ, nếu được như thế, cô đã không khổ sở như thế này.
- Chẳng nhẽ... em không biết lý do từ trước đến giờ anh luôn bảo vệ em là gì sao? - Khựng lại vài giây vì câu hỏi của Đông Nhi, Minh Vũ ngạc nhiên. Anh nhướn mày, tiếp tục đặt câu hỏi khác cũng chẳng
đúng trọng tâm. Chẳng lẽ... Đông Nhi không hiểu lòng anh sao...?
- Đó chỉ là nghĩa vụ của một người chồng phải làm với vợ mình! Nếu anh không muốn, cũng có thể bỏ mặc tôi mà! - Đông Nhi thốt ra câu nói khác như dao có lưỡi bén. Xoáy sâu vào tâm can Minh Vũ khiến anh thấy nhói. Là Đông Nhi cô ấy không hiểu hay đang cố tình không hiểu?
- Đồ ngốc!!! - Minh Vũ có im lặng vài giây. Đôi mắt màu hổ phách tức giận nhìn Đông Nhi. Sau đó cau mày, quát lên. Rồi quay lưng lại bỏ đi.
Chỉ còn lại Đông Nhi đứng bần thần ra đó. Cô nắm chặt hai bàn tay lại, cố gắng giữ cho thân mình không phải run lên. Vậy mà nước mắt vẫn cứ chảy dài. Cái dáng cao, gầy mà trước kia cô cho là đáng ghét nhất trên đời bây giờ lại khiến cô yêu mất.
Nhưng... tình yêu chỉ hiện hữu khi xuất phát từ hai trái tim, hai con người. Tình cảm của cô... nói đúng ra chỉ là đơn phương một mình. Hoặc là cô sẽ bên cạnh Minh Vũ để ngày ngày được nhìn thấy anh, hoặc là cô sẽ rời đi, rời xa con người ấy để tình cảm này không đậm sâu hơn nữa.
Chap 15: Mẹ và ''Đằng phu nhân''!
- Alo...
- ''Đến nhà ta ngay, có chuyện gấp lắm!''
- Lúc khác không được à?
- ''Không!! Đến ngay đi!!''
Sau đó là những tiếng tút tút dài, báo hiệu rằng đầu dây bên kia đã ngắt máy. Cho chiếc Iphone vào túi quần. Minh Vũ bất giác thở dài những cũng rải bước nhanh chóng ra khỏi khu vườn toàn hoa hồng.
Chiếc BMW đã đậu sẵn trước trường đợi anh. Minh Vũ mở cửa xe, nhưng lại ngoái đầu về hướng khu vườn mong muốn tìm thấy một hình dáng quen thuộc.
- Thiếu gia! Mời cậu lên xe!
Đánh mắt sang tên cận vệ đang hối thúc mình. Minh Vũ nhíu mày, rồi cũng ngồi vào xe.
....
- Gọi tôi... - Câu nói của Minh Vũ bị đứt đoạn nửa chừng khi anh vừa mới bước vào phòng, đã thấy sự có mặt của Minh Quân đang ngồi trên chiếc ghế sofa. Đôi mắt đượm buồn của Minh Quân nhìn anh, nhưng anh ngó lơ. - ... làm gì đây?
- Tất nhiên là để trừng phạt kẻ dám cả gan bắt cóc vợ con chứ còn gì nữa! - Giọng nói chua ngoa của Đằng phu nhân vọng vào từ phía sau. Bà bước tới, trên tay cầm khay trà cùng mấy cái tách. Đằng phu nhân đặt cẩn thẩn chúng xuống bàn rồi ngồi vào chiếc ghế sofa đối diện với Minh Quân. Nhếch môi khẽ cười.
- Minh Vũ, có phải Minh Quân đã bắt vợ con? - Đằng lão gia ho khan vài tiếng để thanh lọc lại cổ họng. Ông lên tiếng với cái giọng khàn đặc.
Minh Vũ cho tay vào túi quần. Đứng trân tráo lướt nhìn Đằng phu nhân. Rồi lại nhìn Đằng lão gia, cuối cùng là dừng lại ở Minh Quân. Cậu em họ của anh đang rất sợ hãi.
Không giống như anh, Minh Quân từ bé đã là cậu bé nhút nhát, luôn luôn được Minh Vũ anh bảo vệ mỗi lần có kẻ bắt nạt. Giờ đây Minh Quân đang ngồi cuối gằm mặt, những giọt mồ hôi không ngừng túa ra trong khi căn phòng này đang lạnh lên với nhiệt độ của máy điều hòa.
- Tôi... không muốn ông đụng đến cậu ấy! - Lời nói chắt nịch phát ra từ miệng Minh Vũ, khiến Minh Quân lẫn Đằng phu nhân đều trố mắt nhìn anh với vẻ bất ngờ.
- Chẳng phải nó đã bắt vợ con sao?! Phải trừng phạt nó mới được!!
- Ông không nghĩ đến em ông sao? Khi mất đi đứa con trai này, họ sẽ như thế nào?!! - Điềm tĩnh. Đó là những gì có thể thấy được ở Minh Vũ lúc này. Anh biết thế giới của một Mafia khắc nghiệt đến đâu. ''Trừng phạt'', chỉ có thể là chết!
Đằng lão gia hơi chau mày khi nghe Minh Vũ nhắc đến em mình. Phải rồi, Minh Quân là họ hàng của ông mà. Vậy mà từ bao giờ ông đã quên mất điều này. Trái ngược với Đằng lão gia, Đằng phu nhân đằng đằng sát khí. Kế hoạch của bà... đang bị Minh Vũ phá hoại từng bước một.
- Thôi được, ta....
- Không được!!! Nếu như tha cho nó, thì còn gì là mặt mũi của Đằng gia này!! Tôi không cho phép ông tha thứ cho nó!! - Đằng phu nhân bất ngờ đứng bật dậy. Bà gạt phăng tay trong không trung. Gằng giọng phản đối Đằng lão gia.
- Mẹ....!!!
- Im ngay!!! Ta không phải là mẹ cậu!!! Mẹ cậu đã chết từ rất lâu rồi!!!
...
...
Sét đánh giữa trời quang...
...
...
''Đánh'' vào tai Minh Vũ khiến anh khụy xuống nền đá lạnh toát...
''Đánh'' vào tai Đằng lão gia khiến ông đứng bật dậy khỏi ghế...
Và... ''đánh'' vào tai Minh Quân khiến anh đưa mắt nhìn ông anh họ của mình lo lắng...
- Bà... bà nói gì??? Bà đang nói gì thế hả??? - Minh Vũ gắng gượng đứng dậy nhờ sự giúp đỡ của Minh Quân. Nhưng anh lại gạt phắt nó ra, cố đứng vững bằng chính đôi chân của mình. Đôi mắt màu hổ phách trợn tròn ngạc nhiên nhìn Đằng phu nhân xen lẫn cả tức giận.
- Hừ... Sẵn tiện đây ta nói luôn một thể. - Đằng phu nhân nhếch môi, bà quay sang Đằng lão gia, chờ đợi cái gật đầu. Đằng lão gia không còn cách nào khác, ông khẽ gật đầu nhẹ rồi chống hai cánh tay lên bàn. Đằng phu nhân chỉ chờ có thể, đôi môi ma mị của bà khẽ mấp máy, gằng rõ từng chữ. - ... Ta không phải là mẹ của cậu!! Rõ chưa?!
- Nói dối!! Còn đôi mắt màu hổ phách kia. Chẳng phải tôi lai gen từ bà sao?? - Minh Vũ phải cố gắng và kiên cường lắm mới trụ được đến tận bây giờ. Vô số câu hỏi cứ quay mòng mòng xung quanh anh, khiến bước chân của anh hơi loạng choạng. Mẹ anh... mẹ ruột anh bây giờ đang ở đâu...?
Đằng phu nhân khẽ cười khẩy một cái, rồi dùng ngón tay chạm vào mắt mình sau đó nhấc nó ra. Đôi mắt đen lay láy của bà nhìn thẳng vào Minh Vũ để chứng minh cho anh thấy.
Bà ấy mang lens bấy lâu nay. Thế mà Minh Vũ anh không hề nhận ra. Rốt cuộc thì... cái quái gì đang xảy đến với anh vậy...?
- Biến ngay cho tôi!!! - Thanh âm của Minh Vũ gầm lên, chẳng khác gì là một ác quỷ thật sự. Minh Vũ gạt Đằng phu nhân qua một bên. Bước chân gấp gáp tiến đến bàn làm việc của Đằng lão gia, cũng là nơi ông đang đứng nhìn anh với đôi mắt đầy hối lỗi. Minh Vũ đập bàn. Quát lên. - Tôi chắc chắn là ông có biết chuyện này!! Nói mau. Mẹ ruột của tôi đang ở đâu??!!
- Con ngồi xuống đi. Ta sẽ nói cho con biết tất cả!! - Đằng lão gia uy nghiêm hất mặt về phía bộ bàn ghế sofa. Chất giọng ông có gì đó chua xót. Ông cũng bước đến rồi xuống ghế, đan hai bàn tay vào nhau, đăm chiêu nhìn chăm chăm vào không trung. Dường như ông đang cố gắng hồi tưởng lại cái quá khứ không mấy tốt đẹp ấy. - Mẹ của con là một người phụ nữ đẹp. Có đôi mắt y hệt như con bây giờ. Khi vừa mới sinh ra con, bà ấy đã phải theo ta đi làm nhiệm vụ của một Mafia. Bà ấy đã giúp đỡ rất nhiều cho ta khi cả hai chúng ta cùng hợp tác với nhau. Nhưng vừa mới sinh con, sức khỏe bà đã yếu lại thêm tinh thần không thoải mái, bà bị sản hậu. Nhưng bà ấy vẫn cố chịu đựng. Cuối cùng mẹ con hoàn toàn kiệt sức. Chỉ kịp nhìn thấy con trai mình từ khi mới lọt lòng. Ta.... có lẽ ta đã gián tiếp giết chết bà ấy!!
- Khốn khiếp!! - Minh Vũ rít lên. Ánh mắt màu hổ phách không phải đơn thuần chỉ là sự tức giận, mà là cả một xúc cảm dây tơ rễ má với nhau. Anh đấm mạnh tay xuống bàn khiến tay anh rơm rớm máu. Minh Vũ anh... vẫn chưa nhìn thấy mặt mẹ mình một lần. Bất chợt ngón tay chỉ thẳng về phía Đằng phu nhân đang đứng, sự hận thù khiến giọng của anh càng giống ác quỷ hơn. - Vậy còn bà ta, bà ta là ai??!!
- Là... vợ sau của ta! Ta biết, rồi con sẽ hận ta, nên mới bày ra kế hoạch này. Cho bà ấy mang lens để đổi màu mắt và đóng giả là mẹ con!!
- Hừ... - Minh Vũ cười nhạt, khóe môi động đậy nhếch lên khinh khi người đàn bà đóng giả mẹ anh bấy lâu nay. Người đàn bà dơ bẩn dám dùng danh nghĩa là mẹ anh để làm loạn. Thế mà đã có lúc, anh đã hận mẹ mình rất nhiều. Cái ngày bà ta đến và tự xưng là mẹ anh. Minh Vũ anh đã rất muốn ôm chầm lấy bà nhưng sự căm thù lại điều khiển lí trí anh, khiến anh không thể không hận bà ấy - Bà ta không xứng đáng để đóng giả mẹ tôi!!!
Minh Vũ hét lên rồi toan vùng chạy ra khỏi phòng. Anh không muốn ở đây thêm bất cứ giây phút nào nữa.
- Khoan đã, ta có thứ này cho con!! - Đằng lão gia đứng dậy, tiến đến chiếc bàn làm việc của mình. Sau đó kéo một ngăn tủ, lấy từ trong ấy ra một chiếc hộp nhỏ màu vàng sáng. Dường như ông đã thuộc làu vị trí của chiếc hộp này. Đằng lão gia đưa nó về phía Minh Vũ, cất giọng. - Thứ này là của mẹ con. Bà ấy đã muốn trao cho con dâu của bà ấy khi con lấy vợ!
Khựng lại, xem như là một điều cuối cùng Minh Vũ anh có thể lắng nghe. Anh nhận chiếc hộp nhỏ ấy từ tay Đằng lão gia. Rồi từ từ mở nắp chiếc hộp ấy ra. Một chiếc nhẫn đập vào đôi mắt màu hổ phách của anh.
Mặt nhẫn hình bầu dục hơi dài, được khảm những viên kim cương nhỏ xíu mài xéo cạnh, sáng lấp lánh. Thân nhẫn bằng vàng mảnh mai và tinh tế. Vàng được chế tác như một chiếc lưới bao bọc xung quanh những viên kim cương.
- Bạn đang xem
Đọc Truyện Hay - Đến Đây nào Vợ
trên
ĐọcTruyệnKo.SexTgem.ComTag:
ĐỌC TRUYỆN HAY